Truyện cổ tích dành cho bé
Một con cọp từ trong rừng đi ra, thấy một anh nông dân cùng một con trâu đang cày dưới ruộng. Trâu cặm cụi đi từng bước, lâu lâu lại bị quất một roi vào mông. Cọp lấy làm ngạc nhiên. Đến trưa, mở cày, Cọp liền đi lại gần Trâu hỏi:
- Này, trông anh khỏe thế, sao anh lại để cho người đánh đập khổ sở như vậy?
Trâu trả lời khẽ vào tai Cọp:
- Người tuy nhỏ, nhưng người có trí khôn, anh ạ!
Cọp không hiểu, tò mò hỏi:
- Trí khôn là cái gì? Nó như thế nào?
Trâu không biết giải thích ra sao, đành trả lời qua quýt:
- Trí khôn là trí khôn, chứ còn là cái gì nữa? Muốn biết rõ thì hỏi người ấy!
Cọp thong thả bước lại chỗ anh nông dân và hỏi:
- Trí khôn của anh đâu, cho tôi xem một tí có được không?
- Này, trông anh khỏe thế, sao anh lại để cho người đánh đập khổ sở như vậy?
Trâu trả lời khẽ vào tai Cọp:
- Người tuy nhỏ, nhưng người có trí khôn, anh ạ!
Cọp không hiểu, tò mò hỏi:
- Trí khôn là cái gì? Nó như thế nào?
Trâu không biết giải thích ra sao, đành trả lời qua quýt:
- Trí khôn là trí khôn, chứ còn là cái gì nữa? Muốn biết rõ thì hỏi người ấy!
Cọp thong thả bước lại chỗ anh nông dân và hỏi:
- Trí khôn của anh đâu, cho tôi xem một tí có được không?
Ngày xưa có một người đàn bà góa sống cô quạnh trong một túp lều gianh. Trước cửa là một cái vườn có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa đỏ, một cây ra hoa trắng. Bà có hai cô con gái, trông đẹp như hai cây hồng. Vì vậy bà đặt tên hai con là Bạch Tuyết và Hồng Hoa.
Hai cô bé rất ngoan ngoãn, hay làm, trần gian thực hiếm có. Bạch Tuyết dịu dàng, thùy mị hơn Hồng Hoa. Hồng Hoa hay chạy nhảy ngoài đồng, hái hoa, bắt bướm. Còn Bạch Tuyết thì luôn ở nhà với mẹ, hoặc giúp việc nội trợ, hoặc đọc sách cho mẹ nghe. Hai chị em yêu nhau lắm, đi đâu cũng dắt tay nhau. Khi Bạch Tuyết nói:
- Chị em chúng ta không rời nhau...
Thì Hồng Hoa nói tiếp:
- ...suốt đời.
Bà mẹ lại nói thêm:
Hai cô bé rất ngoan ngoãn, hay làm, trần gian thực hiếm có. Bạch Tuyết dịu dàng, thùy mị hơn Hồng Hoa. Hồng Hoa hay chạy nhảy ngoài đồng, hái hoa, bắt bướm. Còn Bạch Tuyết thì luôn ở nhà với mẹ, hoặc giúp việc nội trợ, hoặc đọc sách cho mẹ nghe. Hai chị em yêu nhau lắm, đi đâu cũng dắt tay nhau. Khi Bạch Tuyết nói:
- Chị em chúng ta không rời nhau...
Thì Hồng Hoa nói tiếp:
- ...suốt đời.
Bà mẹ lại nói thêm:
Ngày xưa, có một ông già nhà quê có một cô gái đẹp. Trong nhà phải thuê một đầy tớ trai, ông ta muốn lợi dụng nó làm việc khỏi trả tiền, mới bảo nó rằng: "Mày chịu khó làm ăn với tao rồi tao gả con gái cho". Người ở mừng lắm, ra sức làm lụng tới khuya không nề hà mệt nhọc. Nó giúp việc được ba năm, nhà ông ta mỗi ngày một giàu có.
Ông nhà giàu không còn nghĩ đến lời hứa cũ nữa, đem con gái gả cho con một nhà phú hộ khác ở trong làng. Sáng hôm sắp đưa dâu, ông chủ gọi đứa ở lên lừa nó một lần nữa, bảo rằng: "Bây giờ mày lên rừng tìm cho ra một cây tre một trăm mắt đem về đây làm đũa ăn cưới, thì tao cho mày lấy con gái tao ngay".
Đứa ở tưởng thật, vác dao đi rừng. Nó kiếm khắp nơi, hết rừng này qua rừng nọ, không tìm đâu thấy có cây tre đủ trăm mắt. Buồn khổ quá, nó ngồi một chỗ ôm mặt khóc. Bỗng thấy có một ông lão râu tóc bạc phơ, tay cầm gậy trúc hiện ra bảo nó: "Tại sao con khóc, hãy nói ta nghe, ta sẽ giúp cho". Nó bèn đem đầu đuôi câu chuyện ông phú hộ hứa gả con gái cho mà kể lại. Ông lão nghe xong, mới bảo rằng: "Con đi chặt đếm đủ trăm cái mắt tre rồi đem lại đây ta bảo".
Ông nhà giàu không còn nghĩ đến lời hứa cũ nữa, đem con gái gả cho con một nhà phú hộ khác ở trong làng. Sáng hôm sắp đưa dâu, ông chủ gọi đứa ở lên lừa nó một lần nữa, bảo rằng: "Bây giờ mày lên rừng tìm cho ra một cây tre một trăm mắt đem về đây làm đũa ăn cưới, thì tao cho mày lấy con gái tao ngay".
Đứa ở tưởng thật, vác dao đi rừng. Nó kiếm khắp nơi, hết rừng này qua rừng nọ, không tìm đâu thấy có cây tre đủ trăm mắt. Buồn khổ quá, nó ngồi một chỗ ôm mặt khóc. Bỗng thấy có một ông lão râu tóc bạc phơ, tay cầm gậy trúc hiện ra bảo nó: "Tại sao con khóc, hãy nói ta nghe, ta sẽ giúp cho". Nó bèn đem đầu đuôi câu chuyện ông phú hộ hứa gả con gái cho mà kể lại. Ông lão nghe xong, mới bảo rằng: "Con đi chặt đếm đủ trăm cái mắt tre rồi đem lại đây ta bảo".
Ngày xưa, trong một miền đất xa xôi có một Đức Vua và Hoàng Hậu tổ chức một bữa tiệc linh đình đón mừng sự ra đời của công chúa bé nhỏ Aurora. Vị Vua của nước lân cận và con trai là Hoàng Tử Philip được mời đến đại tiệc. Hai vị Vua cùng nhau giao ước rằng sẽ cho Philip kết hôn cùng Aurora, khi Công chúa tròn 16 tuổi.
Cùng tham dự buổi lễ còn có ba bà tiên đỡ đầu của Công chúa- Muôn Hoa, Muôn Loài và Muôn Lành- Mỗi bà tiên mang một món quà đặc biệt cho nàng Công chúa nhỏ. Đầu tiên, tiên Muôn Hoa vung chiếc đũa thần trên nôi của Công chúa và nói: " Ta sẽ ban cho Công chúa món quà sắc đẹp. Rồi, tiên Muôn Loài vung đũa thần và nói: " Ta ban cho Công chúa món quà giọng hát tuyệt vời". Cuối cùng, tiên Muôn Lành bay lượn trên nôi Công chúa. Bà giơ đũa thần lên và...
Bất ngờ, có tiếng sấm nổ, ác tiên Muôn Quỷ ùa vào. Mụ nổi giận vì không được mời đến dự tiệc. Vừa vuốt ve con quạ đen của mụ, ác tiên nhìn chắm chằm vào Công chúa. Mụ ta rít lên: " Ta cũng có một món quà cho ngươi. Trước khi mặt trời lặn vào ngày sinh nhật thứ mười sáu
của ngươi, ngươi sẽ đâm ngón tay vào chiếc thoi quay tơ và sẽ chết !"
Muôn Quỷ ngửa mặt cười nham hiểm. Rồi mụ ta biến mất trong đám mây tím.
Cùng tham dự buổi lễ còn có ba bà tiên đỡ đầu của Công chúa- Muôn Hoa, Muôn Loài và Muôn Lành- Mỗi bà tiên mang một món quà đặc biệt cho nàng Công chúa nhỏ. Đầu tiên, tiên Muôn Hoa vung chiếc đũa thần trên nôi của Công chúa và nói: " Ta sẽ ban cho Công chúa món quà sắc đẹp. Rồi, tiên Muôn Loài vung đũa thần và nói: " Ta ban cho Công chúa món quà giọng hát tuyệt vời". Cuối cùng, tiên Muôn Lành bay lượn trên nôi Công chúa. Bà giơ đũa thần lên và...
Bất ngờ, có tiếng sấm nổ, ác tiên Muôn Quỷ ùa vào. Mụ nổi giận vì không được mời đến dự tiệc. Vừa vuốt ve con quạ đen của mụ, ác tiên nhìn chắm chằm vào Công chúa. Mụ ta rít lên: " Ta cũng có một món quà cho ngươi. Trước khi mặt trời lặn vào ngày sinh nhật thứ mười sáu
của ngươi, ngươi sẽ đâm ngón tay vào chiếc thoi quay tơ và sẽ chết !"
Muôn Quỷ ngửa mặt cười nham hiểm. Rồi mụ ta biến mất trong đám mây tím.
Giữa mùa đông tháng giá, tuyết rơi xuống trắng như bông.
Một bà Hoàng hậu ngồi khâu bên cửa sổ khung gỗ mun. Bà mải nhìn tuyết nên kim châm phải tay, ba giọt máu rơi xuống tuyết. Thấy máu đỏ pha lẫn tuyết trắng thành một màu tuyệt đẹp, bà nghĩ bụng: “Ước gì ta đẻ được một đứa con trắng như tuyết, đỏ như máu và đen như gỗ khung cửa này”
Cách đó ít lâu, bà đẻ một cô gái trắng như tuyết, môi đỏ như máu và tóc đen như mun; vì vậy bà đặt tên con là Bạch Tuyết. Bạch Tuyết vừa ra đời thì mẹ chết ngay.
Một năm sau, vua lấy vợ khác. Bà này đẹp lắm nhưng kiêu căng tự phụ, không muốn ai đẹp bằng mình. Bà có một cái gương thần, khi soi, bà hỏi:
Gương kia ngự ở trên tường.
Nước ta ai đẹp được dường như ta?
thì gương đáp:
- Tâu Hoàng hậu, Hoàng hậu đẹp nhất nước ạ.
Một bà Hoàng hậu ngồi khâu bên cửa sổ khung gỗ mun. Bà mải nhìn tuyết nên kim châm phải tay, ba giọt máu rơi xuống tuyết. Thấy máu đỏ pha lẫn tuyết trắng thành một màu tuyệt đẹp, bà nghĩ bụng: “Ước gì ta đẻ được một đứa con trắng như tuyết, đỏ như máu và đen như gỗ khung cửa này”
Cách đó ít lâu, bà đẻ một cô gái trắng như tuyết, môi đỏ như máu và tóc đen như mun; vì vậy bà đặt tên con là Bạch Tuyết. Bạch Tuyết vừa ra đời thì mẹ chết ngay.
Một năm sau, vua lấy vợ khác. Bà này đẹp lắm nhưng kiêu căng tự phụ, không muốn ai đẹp bằng mình. Bà có một cái gương thần, khi soi, bà hỏi:
Gương kia ngự ở trên tường.
Nước ta ai đẹp được dường như ta?
thì gương đáp:
- Tâu Hoàng hậu, Hoàng hậu đẹp nhất nước ạ.
Giao thừa năm ấy trời thật lạnh và tuyết rơi xối xả. Trời đã xế chiều, trong bóng tối và giá lạnh, một em bé đầu trần, chân đất cùng những gói diêm vẫn lang thang dọc phố mặc cho những bông tuyết rơi đầy trên mái tóc hoe vàng xõa ngang vai. Đôi giày quá rộng vốn là của mẹ, một chiếc đã bị cuốn theo bánh cỗ xe song mã lướt nhanh khi em băng qua phố, chiếc kia thì một thằng bé lấy đi.






















